Truyện dài LMHT: Độc Hành Vũ – Một câu chuyện của Yasuo

Ánh hoàng hôn chiều buông xuống, một cái bóng lững thững đổ dài trên con đường vắng.

Tiếng sáo tiêu lảnh lót hòa vào trong gió nghe sao não nề, lẻ loi! Một tên lãng tử phiêu bạt vô định, hắn chẳng biết phải đi đâu, không nơi tìm đến, chẳng chốn dung thân, chỉ có kẻ thù là luôn đợi phía trước, những người từng là huynh đệ giờ lại trở thành mối hiểm nguy trực chờ. Ngước lên trời cao, đôi cánh chim ưng choa liệng trên không trung kia cũng cô độc như hắn vậy! Hắn cười nhạt nhìn về dãy núi xa xa, cơn gió lạnh khiến kẻ phong trần mường tượng về quá khứ, điều duy nhất còn lại khiến hắn phải tồn tại.

Yasuo

Nhiều năm về trước, một ngày mưa tầm tã trên xứ sở Ionia, tại trường kiếm đạo Usolt, những tiếng động lỉnh kỉnh phát ra từ dưới nhà bếp, trưởng lão Hashin chỉ vô tình ngang qua, người khẽ mở cánh cửa, lộ bên trong một cậu bé hình hài nhem nhốc, nó nhét nghẹn cổ những miếng cơm cháy còn xót lại từ bữa trưa. Nhận thấy bị phát hiện, cậu bé hoảng hốt lao ra cửa chạy, xô mạnh vào vị trưởng lão. Người túm lấy cổ nó, xoa đầu:

– Con đói lắm phải không?
– Bỏ ta ra, ông định nhốt ta vào ngục chứ gì? Bỏ ta ra… Đồ lão già xấu xa!
– Nếu muốn ăn hãy đến phòng ta, ta sẽ cho người làm món cho con.
– Thật hả? Ông không lừa tôi như bọn người kia chứ?
– Ta chưa nuốt lời bao giờ.

Rồi theo gót vị trưởng lão, như lời nói của người, cậu bé được ăn một bữa thịnh soạn nhất từ trước tới giờ. Hashin cứ nhìn ngắm cậu – một đứa trẻ nhem nhuốc, áo mỏng ướt sũng nước mưa, mái tóc dài rối bù, trông thật hoang dại! Thỉnh thoảng ông lại hỏi đôi ba câu bâng quơ, đó là một cậu bé không có nổi một cái tên, tầm khoảng 8 tuổi, mồ côi cha mẹ từ khi mới lọt lòng, nó sống lang thang ngày qua ngày và luôn bị kẻ xấu lợi dụng, đánh đập. Trưởng lão lại nhìn ra ở sâu bên trong cậu bé ấy là một sức mạnh và khí chất hơn người. Và rồi người thu nhận cậu bé làm đệ tử, đặt tên là Yasuo, nghĩa rằng chân thật và bình an.

Thời gian thoi đưa, cậu bé lang thang ngày nào nhờ sự chỉ dậy của người thầy đức độ, nay đã trở thành một chàng trai trưởng thành. Ở Yasuo có thể nhìn thấy mọi thứ từ một vĩ nhân: Kiếm pháp mạnh mẽ trong gió, tinh thần thấm nhuần những đạo lý tinh hoa cùng lòng can đảm hiếm có như những khối đá phía Bắc lục địa Valoran. Nhưng điều đặc biệt nhất, Yasuo là môn sinh duy nhất trong trường sở hữu khả năng sử dụng “Phong tuyệt kỹ” như trưởng lão. Bởi vậy hắn là niềm tự hào của ngài Hashin, nhưng cũng vì vậy mà trở thành cái gai trong mắt những đàn anh đồng môn khác. Duy chỉ có mọt người thân thiết với hắn, đó là Yone. Cả hai đã thực hiện nghi thức kết nghĩa huynh đệ thiêng liêng dưới tán cây Đại thụ, họ gắn kết với nhau bền chắt như cây với đất, như mặt trăng với thủy triều, như cánh chim với bầu trời vậy. Những nhiệm vụ luôn được Yasuo hoàn thành xuất sắc đến kinh ngạc, hắn chưa từng thất bại trước kẻ nào. Nhưng đó thật là một tai ương, sự kiêu ngọa dần chế ngự hắn. “Sự chủ quan là kẻ thù của kiếm sĩ”, sư phụ Hashin luôn căn rặn học trò như thế, tuy vậy, những chiến thằng lại khiến Yasuo chìm đắm trong ngu muội, chính điều này đã quyết định số phận của kẻ sử dụng được Gió.

Những cuộc hành trình luôn đem lại bài học riêng của chúng, chuyến đi tới bờ Đông hòn đảo, khi ngang qua một thác nước, dưới ánh trăn rằm, một chàng trai nhắm đôi mắt tại thiền, mặc ho dòng nước lạnh đổ chảy không ngừng xuống đôi vai trần rắn chắc. Yasuo khẽ ngồi xuống quan sát, khoảng hơn một canh giờ sau, con người kia vẫn chẳng chịu nhúc nhích gì:

“Nước giúp anh thông suốt điều gì hay sao?” Một nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt điềm tĩnh kia:

– Nước là nguồn sống vạn vật, là con của mẹ đất, nó biết tất cả, nó trả lời được mọi nghi hoặc của đời người, nhưng ta không muốn hỏi nước, tri thức nông cạn của ta không thể chứa đựng được vô vàn tuyệt diệu, ta chỉ đơn giản làm bạn với nước, cùng đợi đến ánh hoàng hôn đã khuất sẽ lại tái sinh buổi mai.
Trời chỉ vừa tối, anh muốn chờ 10 canh giờ nữa sao?

– Nước vạn năm này vẫn đợi, ta ở đây chỉ vẹn phần một.

Yasuo lại kiên nhẫn ngồi đợi, qua màn đêm, ánh bình minh lóe rạng qua tán cây, hai con người tịnh tâm. Trời về trưa, tên kiếm sĩ lấy ra một chiếc túi nhỏ từ trong tay áo:

– Anh có muốn ăn một chút lương khô không?

Đáp lại lời mời chỉ là sự im lặng, thời gian trôi đi, Yasuo vẫn lặng yên quan sát. Trời tối dần, ánh dương đã dịu hẳn, hoàng hôn đã hiện diện, chàng trai kia dần mở đôi mắt tán thưởng hào quang của thiên nhiên. Cả hai nhìn về hướng đó, hướng mặt trời, họ như đồng cảm với nhau, sự chờ đợi phải chăng chẳng hề uổng phí. Khi thái dương đã khuất sơn, mắt chàng trai lại khẽ nhắm lại, nụ cười mãn nguyện hiện lên.

– Anh chưa đi sao?

– Ta sẽ đợi khoảnh khắc ấy một lần nữa vào ngày mai.


=> Xem thêm: Tin Liên Minh Huyền Thoại


  Thông tin thêm  

Nhà cái V9bet tặng ngay 100.000 VND chơi đánh bài trực tuyến ăn tiền, xổ số, slot, đánh bài free khi bạn đăng ký tài khoản thành công. Thắng chắc cú 100% được phép rút tiền mặt về các tài khoản ngân hàng của bạn.

Link đăng ký V9bet nhận 100.000 VND free

   –     – 

About Author


v9bet