Bilgewater – Thủy Triều Rực Lửa (Hồi 3)

>>Truyện dài LMHT: Bilgewater – Thủy Triều Rực Lửa (Hồi 1)
>>Truyện dài LMHT: Bilgewater – Thủy Triều Rực Lửa (Hồi 2)

Lại một quả đấm nữa dộng thẳng vào mặt ta. Ta đổ rầm xuống, đập mặt vào boong tàu của Gangplank. Cặp còng tay bằng gang cứa vào cổ tay ta.

Ta vừa đứng thẳng dậy thì bị buộc phải quỳ xuống bên cạnh T.F. Nếu cái lũ ốm yếu này bắt ta phải đứng thì đôi chân của ta cũng không giữ nổi cho bản thân đứng vững nữa.

Gã khốn to lớn, cơ bắp cuồn cuộn này đánh đập ta lúc nặng lúc nhẹ.

“Cố lên nào, con trai,” ta sỉ vả. “Mày làm sai hết cả rồi.”

Ta không chuẩn bị tinh thần cho cú đấm tiếp theo. Nỗi đau bùng cháy như một vụ nổ, và ta lại gục xuống sàn boong tàu. Lại một lần nữa, ta được dựng dậy và bắt quỳ gối. Ta nhổ toẹt máu và răng ra. Và cười gằn.

“Bà má già của tao còn đấm khỏe hơn mày đó, nhóc con. Trong khi bà ấy đã xanh cỏ được năm năm rồi.”

Hắn bước lại gần, định đấm gục ta lần nữa, nhưng chỉ một từ ngắn gọn của Gangplank đã khiến hắn dừng lại giữa chừng.

“Đủ rồi,” lão thuyền trưởng nói.

Nghiêng mình một chút, ta cố tập trung vào hình ảnh mờ ảo của Gangplank. Đôi mắt ta càng lúc càng nhìn rõ hơn, thật chậm rãi. Trên thắt lưng, ta thấy lão đang đeo con dao găm chết tiệt mà T.F trộm được.

“Twisted Fate, hả? Tao có nghe tiếng tăm của mày, và tao không bao giờ đánh giá thấp một thằng trộm giỏi cả,” Gangplank nói. Lão bước lại gần và trừng mắt nhìn T.F. “Nhưng một thằng trộm giỏi phải biết rằng đừng nghĩ đến việc trộm đồ của tao.” Lão ngồi xổm xuống và nhìn thẳng vào mắt ta.

“Và cả mày nữa… Nếu mày thông minh hơn một xíu, mày đã biết phải dùng khẩu súng đó để phục vụ cho tao. Nhưng giờ thì dẹp chuyện đó đi.”

Gangplank đứng dậy và quay lưng lại.

“Tao không phải là một lão già vô lí,” lão nói tiếp. “Ta không muốn lũ chúng mày phải quỳ gối. Tất cả những gì tao đòi hỏi là một chút tôn trọng – thứ mà chúng mày đã nhổ toẹt lên. Và làm vậy thì không trừng phạt không được.”

Lũ tay chân của lão ùa vào, như lũ chó đói chỉ đợi hiệu lệnh là xé xác cả hai ta. Dù thế ta cũng chẳng bối rối. Ta sẽ không cho chúng thỏa mãn đâu.

“Cho ta một ân huệ được không,” ta nói, hướng đầu về phía T.F. “Giết nó trước.”

Gangplank bật cười với câu nói đó.

Lão gật đầu ra hiệu cho một gã tay sai, gã này bắt đầu đánh vang chuông trên tàu. Như một lời hồi đáp, hàng tá những quả chuông khác dọc thành phố cảng cũng vang lên. Lũ bợm nhậu, thủy thủ, dân bán hàng bắt đầu ùa ra ngập tràn những con phố, khiến khung cảnh náo loạn. Lão già khốn khiếp này muốn có khán giả.

“Toàn thể Bilgewater đang dõi theo đó, các chàng trai” Gangplank nói. “Đã đến lúc cho chúng xem một buổi diễn rồi. Mang Hậu Duệ Tử Thần ra đây!”

Tiếng hò reo vang vọng, và boong tàu rung lên với tiếng ồn ào của rất nhiều bước chân. Một khẩu đại pháo cũ được đưa ra. Nó có thể đã han rỉ và mọc rêu xanh theo thời gian, nhưng vẫn là một kiệt tác.

Ta liếc mắt sang T.F. Đầu hắn gục xuống, và hắn chẳng nói chẳng rằng. Chúng đã lấy đi toàn bộ số bài hắn mang theo… ngay khi tìm thấy. Chúng thậm chí còn không để lại cho hắn cái mũ tài tử ngu ngốc – có lẽ một gã khốn nào trong đám đông đang đội nó cũng nên.

Suốt những năm tháng quen biết T.F., hắn luôn thủ sẵn một đường rút lui. Khi không còn đường lui, tại đây và ngay lúc này, hắn trông thật thảm hại.

Tốt lắm.

“Mày sắp phải nhận quả báo rồi, đồ con hoang,” ta gầm gừ với hắn.

Hắn nhìn ta chằm chằm. Trong hắn dường như vẫn còn ngọn lửa.

“Tao cũng chẳng vui vẻ gì khi mọi chuyện trở nên-”

“Mày bỏ mặc tao rục xương trong tù!” Ta ngắt lời.

“Tao và cả nhóm đã cố gắng giúp mày vượt ngục. Và họ đều đã tử nạn vì điều đó!” hắn phản pháo lại ta. “Chúng tao mất cả Kolt, Wallach, và Brick – toàn bộ họ – chỉ để cố gắng cứu cái mạng ngu ngốc của mày.”

“Dù sao thì mày vẫn thoát an toàn,” ta đáp lời. “Mày biết tại sao không? Bởi vì mày là đồ hèn nhát. Và mày nói gì cũng chẳng thay đổi được sự thật đó đâu.”

Những câu chữ của ta như một quả đấm thẳng vào bụng hắn. Hắn không tranh luận nữa. Tia sáng phản kháng le lói trong hắn đã lụi tàn, và bờ vai của hắn buông xuôi. Hắn xong đời rồi.

Ta không nghĩ rằng T.F đóng kịch, hắn không diễn giỏi đến vậy. Cơn giận của ta dần tiêu tan.

Ta chợt cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi và già cỗi.

“Ai rồi cũng phải vào địa ngục, và có lẽ cả hai ta đều có lỗi,” hắn nói. “Tao không hề nói dối. Cả đám đều cố để giúp mày vượt ngục. Mà kệ đi. Dù sao thì mày cũng chỉ tin những gì mày muốn tin thôi.”

Sau một khoảnh khắc, ta dần thấm thía câu nói đó. Sau một khoảng khắc lâu hơn, ta nhận ra rằng bản ngã tin hắn nói đúng.

Quỷ tha ma bắt, hắn nói đúng.

Ta làm mọi việc đều tùy tiện. Luôn luôn như vậy. Nhưng bất cứ khi nào ta đi quá tận, hắn luôn chống lưng cho ta. Hắn luôn luôn là người chỉ đường thối lui.

Nhưng ta đã không nghe lời hắn vào ngày đó, và kể từ đó. Để rồi giờ đây, ta đã tự tay giết chết cả hai.

Đột nhiên, T.F. và ta bị điệu đi và kéo lê về phía khẩu đại bác. Gangplank vỗ vào miệng nó, như vỗ về một con chó săn đắt giá.

“Hậu Duệ Tử Thần đã làm rất tốt phần việc của nó,” lão nói. “Ta đã chờ đợi cái ngày được cho nó một lời tống tiễn thỏa đáng.”

Một sợi xích nặng nề được kéo tới, và tốp thủy thủ bắt đầu vòng nó quanh khẩu đại bác. Ta đã bắt đầu mường tượng được mọi thứ sắp diễn ra.

T.F và ta bị trói quay lưng lại với nhau, và sợi xích quấn vòng quanh chân bọn ta. Một ổ khóa cũng được sử dụng, để giữ chắc chắn bọn ta với sợi xích.

Một cánh cửa bên thành tàu đã mở ra, và khẩu đại bác được lăn tới vị trí chỗ trống. Lũ hiếu kì đứng chật ních các cầu cảng và bến tàu ở Bilgewater, chờ đợi buổi biểu diễn.

Gangplank đặt gót giày lên khẩu đại bác.

“Này, tao không thể làm gì để thoát khỏi tình cảnh này,” T.F nói đằng sau ta. “Tao luôn biết trước sẽ có ngày mày khiến tao vong mạng.”

Một tiếng cười vuột ra khỏi khóe miệng ta. Đã rất lâu rồi ta mới cười.

Cả hai được kéo về phía cạnh tàu, giống như gia súc đang chờ giết mổ.

Ta nghĩ rằng đây là lúc đặt dấu chấm hết cho câu chuyện của bản thân. Ta đã sống không thẹn với lòng mình. Nhưng chẳng có ai là mãi may mắn.

Chỉ đến lúc này ta mới biết mình nên làm gì.

Duỗi người chống lại xiềng xích một cách thận trọng, ta đã chạm vào túi sau của mình. Nó vẫn ở đây; lá bài T.F thả lại trong nhà kho. Ta đã định dùng nó để cứa cổ gã khốn này.

Bọn tay sai đã kiểm tra đồ đạc của T.F để tịch thu hết bài – nhưng không kiểm tra ta.

Ta huých vào hắn. Bị trói quay lưng vào nhau, rất dễ dàng để đưa lá bài vào tay T.F mà không bị ai thấy. Ta có thể cảm thấy hắn ngần ngại khi nhận lấy lá bài.

“Hai ngươi gộp thành một khoản chẳng thấm vào đâu, nhưng cũng tạm được,” Gangplank nói. “Gửi cho ta lời chào đến Quý Bà Râu Rậm.”

Vẫy chào đám đông, Gangplank đá khẩu đại bác về mạn tàu. Nó rơi xuống dòng nước xiết tung tóe, và chìm rất nhanh. Cuộn xích khổng lồ trói cả hai trên boong tàu cũng dần được kéo theo nó.

Giờ đây, vào phút cuối, ta thật tâm tin T.F. Ta biết rằng hắn đã tìm đủ mọi cách để cứu ta ra, cũng như mọi lần khác khi chạy trốn cùng nhau. Lần này, lần duy nhất, ta là người có lối thoát. Ít nhất ta cũng có thể đưa cho hắn thứ này.

“Ra khỏi đây.”

Hắn bắt đầu chuyển động, và xoay lá bài quanh các ngón tay. Khi ma lực bắt đầu xuất hiện, ta cảm thấy một sức ép không thoải mái ở sau đầu. Ta luôn luôn ghét việc ở gần hắn khi hắn làm trò này.

Và rồi, hắn biến mất.

Sợi xích trói T.F rơi đánh rầm xuống boong tàu, và đám đông bắt đầu reo hò. Sợi xích trói ta vẫn bị khóa chặt. Ta chẳng thể thoát khỏi đây, nhưng chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt Gangplank bây giờ cũng đáng lắm rồi.

Sợi xích nối với khẩu đại bác kéo ta khỏi mặt đất. Ta đập mạnh vào boong tàu, và chỉ biết lẩm bẩm trong đau đớn. Ta bị kéo ra khỏi mạn tàu.

Dòng nước lạnh đón nhận ta, cướp lấy từng hơi thở của ta.

Và rồi ta chìm xuống, nhanh dần, thẳng xuống đáy biển.


=> Xem thêm: Tin Liên Minh Huyền Thoại


  Thông tin thêm  

Nhà cái V9bet tặng ngay 100.000 VND chơi đánh bài trực tuyến ăn tiền, xổ số, slot, đánh bài free khi bạn đăng ký tài khoản thành công. Thắng chắc cú 100% được phép rút tiền mặt về các tài khoản ngân hàng của bạn.

Link đăng ký V9bet nhận 100.000 VND free

   –     – 

About Author


v9bet